Lời nói không đơn giản chỉ là âm thanh. Nó là năng lượng. Khi ta nói ra bằng nỗi lo sợ, lời nói sẽ mang sự run rẩy, làm người khác bất an, khi ta nói ra bằng cơn giận dữ, lời nói có thể trở thành mũi dao, khiến người nghe tổn thương, nhưng khi ta nói ra bằng sự yêu thương, tin tưởng và niềm hy vọng, lời nói sẽ trở thành ngọn đèn, nâng đỡ và soi sáng cho người khác.
Giận dữ là một cảm xúc tự nhiên, nhưng khi nó được gửi gắm qua giọng nói, năng lượng ấy biến thành những mũi dao vô hình. Nó không để lại vết thương trên da thịt, nhưng có thể khắc sâu vết sẹo trong tâm hồn. Một câu nói giận dữ đôi khi chỉ kéo dài vài giây, nhưng dư âm của nó có thể ám ảnh người nghe suốt nhiều năm.
Trên biển không có con thuyền nào là không mang trên mình vết thương, cuộc sống của chúng ta cũng vậy, không thể lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, khó tránh khỏi thương đau và thách thức.
Ai cũng đều có ưu điểm và nhược điểm, nhưng có người sau khi nhận ra nhược điểm và hạn chế của mình thì lại coi chúng như gánh nặng trong lòng, suốt ngày bận tâm đến nó, thậm chí không còn nhìn thấy ưu điểm của mình nữa
Bạn không thể kéo dài tuổi thọ của mình, nhưng bạn có thể thay đổi vận mệnh của mình; bạn không chặn được gió, nhưng bạn có thể thay đổi hướng gió; bạn không thay đổi được thời tiết, nhưng bạn có thể điều chỉnh tâm trạng của mình; bạn không thể khống chế cục diện, nhưng bạn có thể điều chỉnh tâm thái của mình.
Có một số người sau khi trải qua vấp ngã, thất bại liền trở nên chán nản, nghĩ rằng bản thân mình làm gì cũng sẽ không thể thành công. Tâm lí tiêu cực này kéo dài sẽ làm cho chúng ta cảm thấy bất lực, tuyệt vọng, thậm chí cảm thấy mình vô dụng.
Napoleon đã từng nói: Từ “không thể” chỉ có trong từ điển của kẻ ngu dốt.
Đối với mỗi người, cho dù bị từ “không thể” làm cho chùn bước, cũng không nên đắm chìm trong nỗi đau quá khứ, chỉ có rút ra kinh nghiệm, làm lại từ đầu thì chúng ta mới là người dũng cảm thật sự. Chúng ta có thể thất bại, nhưng không được nản lòng.