Lời nói không đơn giản chỉ là âm thanh. Nó là năng lượng. Khi ta nói ra bằng nỗi lo sợ, lời nói sẽ mang sự run rẩy, làm người khác bất an, khi ta nói ra bằng cơn giận dữ, lời nói có thể trở thành mũi dao, khiến người nghe tổn thương, nhưng khi ta nói ra bằng sự yêu thương, tin tưởng và niềm hy vọng, lời nói sẽ trở thành ngọn đèn, nâng đỡ và soi sáng cho người khác.
Giận dữ là một cảm xúc tự nhiên, nhưng khi nó được gửi gắm qua giọng nói, năng lượng ấy biến thành những mũi dao vô hình. Nó không để lại vết thương trên da thịt, nhưng có thể khắc sâu vết sẹo trong tâm hồn. Một câu nói giận dữ đôi khi chỉ kéo dài vài giây, nhưng dư âm của nó có thể ám ảnh người nghe suốt nhiều năm.
Có một sự thật mà nhiều người bỏ quên: giọng nói không chỉ là âm thanh để giao tiếp, mà nó chính là dòng năng lượng sống chảy ra từ bên trong mỗi người.